Saturday, September 24, 2016
Ngày đầu tiên đi học
Hi bạn,
Chắc bạn còn nghe câu hát “Hôm nay em tới trường, mẹ dắt tay từng bước….”. Nhưng đối với tôi thì khác.
Bức ảnh lưu niệm ngày đầu tiên đi học
Tôi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất nghèo mang tên anh hùng Hồ Đắc Kiện. Trường làng chúng tôi lúc bấy giờ thì chỉ có duy nhất một ngôi trường nhỏ, nếu nhớ không lầm thì được 5 lớp học bằng tre lá, bàn ghế thì cũ, siêu vẹo, và kích thước thì không đúng chuẩn cho trẻ con chúng tôi, thường thì những đứa có vóc dáng nhỏ bé như tôi thì ngồi phải mặt bàn cũng ngang vai rồi.
Lúc đó tôi 6 tuổi, trường làng không có lớp mẫu giáo, thường thì từ 7 tuổi trở lên mới được đi học lớp một. Nhưng không hiểu lý do vì sao hôm ấy tôi đi học, đứng nép sau lưng một người đàn ông ngoài 30 là tôi, nép sau lưng là một cô bé nhỏ nhắn khi tới trước cổng trường. Được cha dắt vào lớp học và được xếp ngồi bàn đầu vì do vóc dáng nhỏ nhất lớp. Tôi nhớ cái trường hợp như tôi dạo ấy được gọi là “học gởi”. Để khi đủ tuổi vào lớp một thì sẽ không bị bỡ ngỡ, có một số trường hợp còn bỏ học vì là trường. Chắc có vẻ vì lý do đó mà ngày hôm ấy tôi được đặt cách đi học.
Nguyễn Thanh Phượng và chiếc xe ngày bé
Vì theo tôi nhớ là từ bé, tôi là một đứa nhóc nghiêm nghị, không hay đùa giỡn với các bạn đồng trang lứa, người duy nhất tôi hay chơi cùng là chị gái mình cách mình 5 tuổi. Lúc bé tôi rất bướng bỉnh, không bao giờ gọi chị là “chế” (cách gọi chị của dòng họ), hay xưng hô “mày, tao” và còn hay đánh nhau với chế. Chắc có lẽ vậy nên cha, mẹ lo lắng mình sẽ không hoà nhập tốt nên mới đưa đi học gởi sớm 1 năm cũng nên.
Nguyễn Thanh Phượng năm 26 tuổi
Không ngoài dự đoán, hôm ấy được một phen hú vía cho cả nhà. Đương nhiên bị bỏ vào một cái lớp tầm 20 đứa, toàn lạ hoắc, không có lấy một đứa quen. Chỉ quen duy nhất mỗi ông đứng ngoài cửa kia, nhưng đương nhiên là cha tôi không được vào mà chỉ quan sát tôi qua song cửa. Ừ thì nếu cứ đứng đó với tôi thì cũng không có gì đáng lo. Thấy con bé yên vị một hồi và cũng không khóc như những đứa con nít khác lần đầu tiên được dắt đến lớp. Chắc ông cũng yên tâm phần nào và quyết định không trấn giữ song cửa lớp học nữa.
Ừ thì tôi cũng quyết định không trấn giữ cái vị trí bàn đầu đó nữa, mặc cho người thầy đầu tiên của tôi viết gì đó trên bảng, thoắt một cái tôi đã biến khỏi lớp học và tìm cái người đàn ông đứng ngoài song cửa đó. Thế là cả trường được một phen nháo nhào đi tìm tôi. Chế tôi năm ấy học lớp 5 cũng lớp gần đó được báo là cô em bướng bỉnh của mình biến đi đâu mất và thế là kéo nhau đi tìm, đi tìm ….
Cái trí nhớ của cái đầu 6 tuổi lúc đó nó như bị ngắt quảng, về sau thì tôi không nhớ là tôi đã được tìm thấy như thế nào? Sáng mai chắc gọi về thật sớm để kiểm tra xem người đàn ông ngoài 30 của 20 năm sau thì có giúp được gì không?
Cha tôi nay đã ngoài 50
Tôi và cha tôi như đôi bạn thân vậy, cha lúc nào cũng đặt hết niềm tin vào con gái, lúc nào cũng ủng hộ con gái. Mình thì được dịp nhỏng nhẻo với cha, khi đi làm đồng về trễ cha đều xem con gái ngủ chưa? ăn gì chưa? và lúc nào con gái cũng có quà, khi là trái cây, mấy con cá lia thia nhỏ, những loại rau mà con gái thích ăn …
Cha thường dạy những thế võ căn bản cho con gái phòng thân khi xa nhà
Thắm thoát đã 20 năm trôi, tôi lớn hơn, tóc cha thì đã bạc thêm nhiều, chỉ có một điều luôn chắc chắn không bao giờ thay đổi cho dù bao nhiêu năm trôi qua đi nữa, đó là bàn tay cha vẫn ấm áp như cái ngày đầu tiên cha nắm tay đứa con gái bé bỏng đến trường vậy và cha tôi lúc nào cũng là người đàn ông tuyệt vời nhất trong lòng tôi!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment